chương 7.2: Mẹ, chúng con muốn cha: Mật Đường bảo bối


 

edit: Hạ Tuyết Thiên

 

Chương 7.2: Quỷ nhỏ

 

Đậu mật đường vừa rửa mặt,vừa đánh giá lại chính mình.

Gương mặt còn vẻ trẻ con, khóe miệng dính bọt kem đánh răng. Cặp mắt to tròn, con ngươi đen thẳm, mang theo khí chất khác biệt. Lông mi dài như điệp, nhẹ nhành phe phẩy làm cặp mắt phá lệ mê người. Mũi khéo léo mà thẳng thắn Môi anh đào hồng nhuận, da thịt trắng nõn trơn bóng như ngọc, quả thực là tạo vật tuyệt vời!(Tuyết Thiên: chị ý mắc bệnh tự kỉ)

 

Có khi cô cũng tự hỏi mình, có thật là cô đã sinh con chưa .

Mẹ? Suy nghĩ cảm thấy buồn cười! Mỗi ngày bị mẹ kêu Mật Đường bảo bối, cũng được thăng cấp làm mẹ rồi!

Bởi vì mẹ gọi cô Mật Đường bảo bối, hai tiểu quỷ kia cũng học theo gọi cô Mật Đường bảo bối!

Từ khi chúng biết nói, đã xưng hô cô như vậy! Thế cũng tốt, cùng hai con đi dạo, lỡ gặp được người quen cũng không xấu hổ!

Bốn năm trước, mẹ biết chuyện cô mang thai, nhất quyết muốn cô phá đi! Nhưng cô sống chết không chịu, để sinh ra chúng! Chính cô cũng không biết, cô cố chấp vậy để làm gì. Là vì đàn ông kia? Hay là không dứt được đêm ấy? Hay vì chiếc nhẫn đầu rồng? Hay vì tờ giấy kia? Cho tới bây giờ, cô không rõ, và cô cũng không muốn biết rõ!

Bốn năm trước, vì tránh tiếng xấu ăn cơm trước kẻng ( có thai trước hôn nhân), mẹ con cô rời thôn Tảo Thụ Loan. Vào thành thị này, thuê 1 ngôi nhà nhỏ, sống cuộc sống an nhàn!

Trường học biết việc cô dùng 1 quả thận cho mẹ,  lại muốn chăm sóc mẹ trong khoảng thời gian dưỡng bệnh. Cho nên, trường học cho cô tạm nghỉ học một năm. Thời gian này, vừa vặn để cô sinh hạ này đôi long phượng song bào thai.

Hai cái hài tử này, là do cô muốn sinh ra. Vậy người đàn ông đó đâu? Hắn rốt cuộc ở nơi nào? Vì sao bốn năm qua vẫn không có một chút tin tức? Chẳng lẽ, hắn lừa mình? Vậy hắn để là nhẫn và tờ giấy làm gì?

“Mật Đường bảo bối, ngươi còn ngẩn ngơ cái gì? Ngươi mà tiếp tục ngẩn ra đấy, ta cùng Long thái tử đều đến muộn.” Phượng công chúa sốt ruột lên tiếng, âm thanh vọng từ phòng ăn đến tai cô. Này non nớt thanh âm, đánh gãy suy nghĩ của Đậu Mật Đường. cô vừa cười vừa lắc đầu, cười thầm chính mình si tâm vọng tưởng.

“Phượng công chúa không cần hoảng, mẹ sẽ xong ngay!” Đậu Mật Đường nhanh chóng rửa lại mặt, chải tóc. Chạy đến phòng ngủ, thay chiếc váy mới mua để đi phỏng vấn xin việc. Đây là chiếc váy công sở trắng, mua ở chợ phố . Vừa thấy là biết đẹp, đáng tiếc không phải hàng hiệu. Cũng may, Đậu Mật Đường diện mạo xuất chúng!

Đậu Mật Đường xoay một vòng trước gương, tự nhận là hình tượng cũng không tệ lắm. Ha ha, cái khác cô không muốn nói, mình đi trên đường cũng được coi là dễ nhìn.

Mật Đường vừa bước ra khỏi cửa phòng, lập tức phát hiện hai tên tiểu quỷ kia đang kinh ngạc.

“Mật đường bảo bối, ngươi hôm nay thật đẹp nha!” Phượng công chúa thấy Mật Đường sửa soạn, không khỏi lượn quanh cô vài vòng. Bé gái, đều thích xinh đẹp quần áo. Phượng công chúa cũng vậy, không ngoại lệ! “Mật Đường bảo bối, khi nào ngươi có tiền, cũng mua quần áo như vậy cho ta nha?”

“Phượng công chúa, mẹ kiếm được tiền, nhất định cho con váy công chúa đẹp nhất!” Mật Đường búng nhẹ mũi Đậu Tiểu Phượng, cười tủm tỉm đáp ứng .

2 comments on “chương 7.2: Mẹ, chúng con muốn cha: Mật Đường bảo bối

  1. Pingback: Mẹ, chúng con muốn cha (Hoàn) | ¨°o.O__Ổ Lười__ O.o°¨

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s